|
Ánh trăng
Nguyễn Bản
Hai lần tôi ly hôn và giờ đây
vẫn độc thân. Tại tôi tất cả hay phần nào tại chị?
Chị hơn tôi năm tuổi, họ ngoại
xa với tôi, theo luật hôn nhân bây giờ có thể lấy nhau.
Chị đẹp lắm, vì vậy lắm lời
đồn đại những chuyện trăng hoa. Bố mẹ mất sớm, mười bốn tuổi chị đã
xuống Hải Phòng làm thuê cho một hiệu tạp hóa, người cùng làng.
Mùa hè năm 1944, Hải Phòng khó
sống, chị về làng ở với dì ruột. Thỉnh thoảng chị đến nhà tôi chơi. Tôi
mới ở tuổi thiếu niên mà đã ngẩn ngơ trước sắc đẹp của chị. Chị thường
mặc áo lụa mầu mỡ gà, ít khi vấn tóc, mớ tóc đen mượt chảy dài như suối
qua đôi vai tròn và đầy đặn xuống sau lưng chị. Mỗi khi nói, chị thường
hơi líu ríu, líu ríu nhưng giọng lại rung lên trong ấm lạ thường. Khi chị
cười, mà chị thường luôn cười, tất cả mặt chị đều cười, miệng cười,
mắt cười, đôi mắt đen cong lên, tóc và vai cũng cười theo. Da chị nõn nà,
da và lụa như lẫn vào nhau, những đường cong lằn lên trên quần áo như đang
chuyển động. Tạo hóa như không hề có chút khiếm khuyết nhỏ nào trên khuôn
mặt và cơ thể chị.
Một hôm, chị bảo nóng quá, tối
xuống ngủ ở nhà tôi. Cha tôi không ưa chị, không nói gì. Nhưng mẹ tôi vốn
dễ dãi, bảo nhà rộng mát, chỉ có ba người, một dãy phản bỏ không, cả chục
người đến ngủ còn rộng.
Tối chị đến, hình như vừa tắm
gội xong. Tóc chị xõa ra để hong khô, thoang thoảng mùi hương sả và từ da
chị vẫn còn tỏa ra thứ xà phòng thơm ngậy như mùi phấn rôm.
Bố mẹ tôi buôn bán, cũng có
của, một mình tôi một chiếc màn tuyn trên phản gỗ lát gần ba chiếu, ở nhà
trên năm gian hướng đông. Bố mẹ tôi ngủ ở nhà khách hướng nam. Chị mặc
bộ đồ lót lụa, chẳng để ý gì đến tôi, coi tôi như trẻ con, mặc dầu tôi
đã mười ba và đã đậu xéc-ti-phi-ca (1). Ðã thế chị còn trò chuyện với
tôi như không, mãi rồi mới ngủ, còn tôi thì bồn chồn xao xuyến trong lòng.
Nhà hướng đông, nằm sát bậc cửa, ánh trăng tràn qua màn tuyn tưới lên mái
tóc và cơ thể chị. Chị nằm nghiêng, quay về phía tôi, khuôn mặt tuyệt đẹp
hơi ngửa lên như hứng trăng, hai tay vươn ra như đang đón ai, đùi nọ ấp
hờ đùi kia, hơi thở nhẹ nhàng. Từ người chị tỏa ra mùi phấn rôm và ánh
trăng cũng như tràn ra từ đấy. Tôi xao xuyến không hiểu từ làn da mịn màng
của chị, hay do ánh trăng, hay do mùi phấn, hay tất cả đã hòa quyện cùng
nhau, thậm chí tôi không còn phân biệt đâu là mầu lụa, đâu là ánh trăng,
đâu là da thịt chị. Tôi như không còn biết mình là ai nữa, đắm đuối, mải
mê, hồi hộp nhìn chị, đôi lúc nhìn lại thân thể da thịt mình buồn nản
thấy mình vô nghĩa. Mãi tôi mới chợp mắt được, nhưng rồi cứ chập chờn,
thỉnh thoảng lại mở to mắt xem chị có thực không, còn ở bên tôi không hay
đã biến mất. Tôi chợt ngủ, chợt thức, một lần bỗng rùng mình nhận ra đùi
chị mịn như nhung, lúc ấm, lúc mát, gác lên đùi tôi. Tôi để yên không
dám cựa quậy, sợ chị rút chân về. Lúc này trăng đã ra khỏi nhà. Tất cả
chỉ còn nhờ nhờ, càng làm tăng cảm giác về làn da chị. Tôi không rõ mình
ngủ thiếp đi lúc nào, nhưng chắc chắn, khi tôi bắt đầu thiếp đi, đùi chị
vẫn còn trên đùi tôi. Sáng ra khi tôi choàng tỉnh, chị không còn bên nữa.
Tôi vùng ngay dậy tìm chị, xem tất cả mọi chuyện đêm qua là thực hay hư.
Chị đã rửa mặt và đang chải tóc. Chị cười bảo tôi:
- Ðêm qua chị ngủ ngon quá. Mà
sao em hay nói mê thế?
- Thế à? Em nói mê những gì.
- Ú ớ, ú ớ... nhưng hình như có lần gọi chị.
- Chị có thưa không?
- Em đang ngủ biết gì mà thưa.
Không thấy chị đến ngủ nữa,
tôi hỏi chị, chị bảo, hôm nào thật nóng và có trăng mới đến. Rồi tôi nghe
phong thanh người ta làm mối cho chị một người làm khăn mũ. Sau đó là đám
cưới của chị.
Cũng may lúc chị cưới tôi đã
ra học ngoài Hà Nội, nếu không tôi sẽ buồn. Từ đấy gặp bất cứ người đàn
bà đẹp nào tôi thường cũng đem so, nhưng chẳng ai có thể so với chị.
Hè năm sau, tôi nghe chị đã có
con, nhưng được mấy ngày con chết và khoảng sau Cách mạng Tháng Tám, chị bỏ
chồng, xuống buôn bán ở tỉnh Nam.
Mỗi năm tôi càng bước nhanh
sang tuổi thanh niên, cùng với những biến đổi của giới tính, tôi càng hay
nghĩ đến chị, đến cái đêm trăng chị ngủ cạnh tôi. Tôi đã học cùng bao
nhiêu bạn gái, cùng lớp, dưới lớp, hầu hết con ông nọ, bà kia, chẳng ai có
thể so với chị, trừ một cô con một ông phán, học dưới tôi hai lớp, khá
đẹp, tôi đem lòng si mê ít lâu, nhưng tất cả mọi nét riêng, nét chung đều
không thể nào mượt mà, hoàn chỉnh như chị, kể cả nước da cô có phần
trắng hơn, hồng hơn, nhưng không thể lẫn vào lụa và trăng như da chị. Ðôi
lúc tôi lẩn thẩn tự hỏi, nếu như bây giờ chị lại nằm cạnh tôi, hắt trăng
ra như thế, tôi sẽ làm gì, tôi có dừng lại mặc cho đùi chị gác lên đùi
tôi để tận hưởng làn da vừa ấm vừa mát hay không. Tôi, một học sinh chuyên
khoa đã mười tám, mười chín, tương đối đẹp trai? Tôi có còn cảm thấy
mình vô nghĩa nữa không?
Mãi tới năm 1952, một lần đi
công tác, tôi mới lại gặp chị. Gặp chị giữa đỉnh đèo Khế. Tôi từ phía
Sơn Dương về. Chị từ phía Cao Vân sang. Chị mặc áo phin nâu, gánh đôi tay
nải. Chị nhìn thấy tôi trước:
- Cậu Hoàng!
Tôi cũng nhận ra chị ngay, mấy
ai có dáng người đẹp như thế.
- Chị Vân!
Chị bỡ ngỡ nhìn tôi:
- Cậu lớn quá rồi, lại xinh trai
nữa.
Không còn gì bằng được khen
như thế, từ nay với chị, tôi không còn là trẻ con nữa. Như một chàng trai
thực thụ, tôi rủ chị tới ngồi nghỉ dưới một bóng cây bên vách núi rìa
đường.
- Cậu vẫn đi học đấy
chứ?
- Em thôi rồi, em đi công tác.
Tôi khoe luôn đã đi công tác
cho oai, cho chị biết tôi đã là người lớn. Ai ngờ chị lại hỏi tôi:
- Cậu đã học hết lớp sáu rồi
đấy nhỉ?
Thế đấy, tôi nóng cả mặt, tôi
đã học xong tú tài, đã công tác ở một ban huấn học một cơ quan trung
ương; chị vừa khen tôi xinh trai, lại hỏi tôi như thế, tất nhiên chị chẳng
hiểu nghĩa lớp sáu thế nào, nhưng dù sao chị vẫn có phần coi tôi bé nhỏ,
trong khi tôi vẫn hằng xao xuyến mỗi đêm có trăng lọt vào giường tôi, mà
lại gặp nhau tình cờ giữa nơi thơ mộng ở rừng núi này. Tôi hơi giận, không
trả lời chị. Ðã thế chị còn cho biết chị đã lại lấy chồng, hai vợ chồng
hiện ở Ðồng Bẩm, Thái Nguyên.
- Anh ấy làm gì? - Tôi hỏi sỗ
sàng.
- Anh ấy cắt tóc.
Tôi hết giận, bỗng thấy thương
chị, sao tạo hóa trớ trêu, một tạo phẩm tuyệt mỹ như thế, cứ đặt vào
những tình cảnh éo le. Tôi nhìn chị, chị lại còn đẹp hơn xưa, vẻ
đẹp hoàn chỉnh của người đàn bà đã phát triển đầy đủ. Chiếc áo phin
nâu càng làm tôn lên phần gáy trắng xanh thon thả, mắt chị càng như đen
hơn. Tôi buột miệng:
- Chị đẹp thế, sao không kiếm
một người xứng đáng, thiếu gì người?
Chị thở dài:
- Các cụ bảo hồng nhan đa
truân.
Tôi lại càng thương cảm chị
hơn. Sao tôi không phải là người khác họ, không lớn tuổi hơn, hoặc ít ra
bằng chị? Tôi đang nghĩ vẩn vơ thì một chiếc hen-cát từ phía Cao Vân bay
xoẹt qua đầu. Chị hoảng hốt ôm chầm và dúi đầu vào ngực tôi. Một chiếc
nữa xoẹt qua. Tôi vòng tay ôm lấy chị như để che chở, thầm mong những giây
phút này kéo dài. Nhưng chúng không quay lại. Chị gỡ tôi ra, búi lại
tóc, chỉ nghĩ đến máy bay, không hề hay biết mấy phút vừa qua, một bên
vú chị đã ép chặt ấm nóng trên ngực tôi.
- Thôi, chị em mình đi đi, chị
thấy bảo nó bắn mấy người chết ở đèo này rồi đấy.
Chợt nhớ ra điều gì, chị hỏi
tôi:
- Ở chỗ cậu có bị sốt rét không?
- Có, nhưng em chưa bị.
Chị mở tay nải, bên trong là
thuốc tây, dầu con hổ, xà phòng thơm, v.v... lấy ra một tuýp pa-u-đrin 100
viên đưa cho tôi:
- Cậu cầm lấy uống phòng, không
bị vàng da như ký ninh vàng đâu.
Tôi miễn cưỡng cầm, và khi chị
đi khỏi, tôi cáu kỉnh vứt tung xuống vực. Tôi cần gì cái thứ ký ninh đắng
này.
Hòa bình lập lại, tôi lại gặp
chị ở Hà Nội. Chị đã lấy một người chồng khác, làm nghề thợ may ngồi
chợ. Chị ở sâu mãi tít trong một ngôi nhà ở ngõ Hàng Cháo, phòng chị ở
rộng chừng 15 mét vuông, vốn là công trình phụ.
Thỉnh thoảng tôi vẫn đến
chơi với chị. Mỗi lần đến với chị về, gần như tôi lại thay đổi người
yêu. Có lần xuýt nữa tôi đã ngủ với một cô. Một cặp đùi và hông màu
nâu hồng tuyệt đẹp, nhưng ngực hẹp và đôi vú nhỏ rất không cân xứng. Tôi
lại nhớ đến dáng chị nằm như bơi trong trăng. Thế là tôi không ham muốn
nữa.
- Anh thử em đấy thôi.
Và tôi kéo quần áo lại cho cô.
Rồi tôi thôi không đến với cô.
Ba mươi tuổi tôi vẫn chưa lấy
vợ. Chị giục tôi:
- Cậu cứ kén mãi, già mất
thôi.
Rồi chị kéo tôi ra tủ gương,
đứng sát vào người tôi:
- Thấy chưa, cậu già hơn chị
mất rồi.
Chị cứ đứng sát vào tôi như
thế, nhìn gương, nhìn tôi, mớ tóc đen dày chảy như suối trên vai chị, đôi
mắt đen như nhung cong lên, như thách đố. Và mùi phấn rôm. Tại sao vẫn cứ
mùi phấn rôm? Mùi phấn rôm làm tôi nhớ tới ánh trăng. Tôi nhắm mắt lại.
- Kìa, cậu làm sao thế?
- Em hơi chóng mặt.
- Thế à, chị lấy dầu cho.
Chị thoa lên thái dương tôi.
Dầu làm nóng bừng hai bên thái dương, nhức nhối.
- Thôi, em về đây.
- Ðừng, nhỡ sao dọc đường thì
chết.
- Không sao, em ra đường thoáng
hơn.
Tôi lấy vợ rồi tôi bỏ vợ. Chị
hỏi tôi:
- Tại sao cậu bỏ mợ ấy?
- Có nói chị cũng không hiểu
được.
Chị cười, dí vào trán tôi:
- Chắc lại phải lòng cô nào
chứ gì? Ðẹp trai lại học cao như cậu là hay tệ lắm.
- Vâng, nhưng lại phải
lòng người có chồng rồi.
- Dớ dẩn, thiếu gì người, phải
đâm vào chỗ nạ dòng, để chị tìm cho, chị mà ưng, cậu cũng phải ưng.
Chị tìm cho tôi thật, ba bốn
cô, nhưng làm sao chị biết được người tôi muốn lấy phải như thế
nào.
Rút cục tôi vẫn lấy, rồi tôi
lại bỏ, do không bao giờ tìm thấy cảm giác về làn da vừa ấm vừa mát khi
xưa.
Chị cám cảnh cho tôi và chị:
- Xem ra đường nhân duyên chị
em mình đều vất vả như nhau.
- Vâng, nhầm cửa lung tung cả.
Nói rồi, tôi nhìn chị xem chị
hiểu thế nào. Hình như chị lại hiểu khác, chị bảo:
- Như cậu ngày xưa phải lấy
được con quan.
- Còn chị, đáng ra chị phải là
vợ một ông bộ trưởng.
Chị cười, mắng yêu tôi:
- Chị nói thật tình, còn cậu
lại trêu chị.
- Em không trêu đâu, chị còn
đẹp hơn bà Máccốt (2)
đấy.
Lời tôi nói thiêng một nửa.
Chị trở thành cấp dưỡng cho một ông bộ trưởng. Chuyện đó xảy ra khoảng
thời gian đầu sơ tán chống Mỹ. Tôi đến nhà chị, tức tối:
- Làm gì chẳng làm, sao lại
nhận cái việc ấy?
- Thế cậu bảo chị làm gì? Văn
hóa chẳng có, chữ nghĩa dăm ba câu, trước còn chạy chợ nhì nhằng, bây
giờ sơ tán, làm gì?
- Tự chị đi xin à?
- Chán cậu, chị biết đằng nào
mà lần, mà tự dưng ai dám đến những chỗ ấy, một bà ở thực phẩm thấy chị
cẩn thận, sạch sẽ, giới thiệu cho đấy chứ.
- Thế bà ta đâu, bà bộ trưởng
ấy, thường thường các ông ấy luôn dành tiêu chuẩn cấp dưỡng cho vợ mình
kia mà.
- Bà ấy đi sơ tán với các con,
thế mới đến lượt mình.
- Ra chỉ mình họ cần tránh bom
đạn thôi ư?... Rồi yên, bà ấy về thì sao?
- Lúc ấy hãy hay, cứ biết làm
là làm đã.
Chợt nghĩ đến việc vợ con ông
ta đi sơ tán cả, đầu óc tôi tối sầm. Tôi mười ba tuổi còn ngẩn ngơ
trước sắc đẹp của chị. Chả lẽ tôi là một ngoại lệ? Chả lẽ ông ta, một
ngoại lệ nghịch đối?
- Chỉ mỗi mình ông ta ở nhà
thôi à?
- Có bảo vệ nữa chứ.
Chị nói vậy, tôi nhẹ nhõm đi
một chút, nhưng rồi vẫn băn khoăn:
- Chị ăn uống luôn ở đấy chứ?
- Chị về ăn ở nhà, mình làm
gì có tiêu chuẩn ăn ở đấy... Mà sao cậu cứ cật vấn mãi chị thế?
Ðiều tôi vẫn kìm giữ, chợt nổ
tung ra:
- Là bởi vì em không thích chị
làm cấp dưỡng cho ông ta, thế thôi - Rồi tôi lảm nhảm: - Nếu em có quyền, em
sẽ cấm chị, nếu em hơn tuổi chị... nếu em...
- Chị biết rồi... - Chị nói
bằng một giọng như người có lỗi. - Nhưng ông ta tốt lắm...
- Tôi thì kém gì họ, thậm chí
học vấn còn hơn họ, tâm hồn tư cách, chắc ai hơn ai.
Tôi vừa nói vừa vùng vằng bỏ
về. Bẵng đi mấy tháng tôi không đến chị, nhưng tôi đâu có được thư
thái. Tôi nghĩ ngợi lung tung. Nghĩ tới các ngoại lệ. Tôi suy diễn đủ
chuyện. Rút cuộc tôi vẫn phải mò đến chị, chị hơi đẫy ra, trắng hơn, càng
đẹp, nhưng hơi buồn. Chưa bao giờ tôi trông thấy chị buồn. Với tôi, mắt
chị bao giờ cũng cười, lần này mắt chị không cười. Chị buồn buồn hỏi tôi:
- Sao lâu cậu không đến chơi?
- Ðộ này em bận.
- Bận hay giận chị?
Chị nghĩ tôi giận nên buồn ư?
Tôi chả còn mong gì hơn thế nữa. Tôi cố tỏ ra không phải tôi giận chị.
Nhưng chị vẫn ít khi cười nữa. Khi cười, khi ưu tư. Về phía tôi, tôi cũng
đâm ưu tư về nỗi ưu tư của chị.
Khoảng một năm sau, tôi thấy
chị đeo cái vòng ngọc cẩm thạch. Cánh tay chị như cánh tay vũ nữ, chiếc
vòng ngọc càng làm cho nõn nà hơn. Tôi lạnh lùng hỏi chị:
- Chị mới mua à?
Chị không trả lời câu hỏi mà
lại giơ cánh tay lên hỏi tôi:
- Cậu bảo có đẹp không?
Tôi bực mình:
- Ðẹp là ở cánh tay chị ấy,
đâu phải cái vòng, nó vướng thêm thì có.
Từ đó tôi ít đến chơi.
Mấy năm sau nữa, lúc bắc nam
đã thống nhất, chị khoe chị được thưởng phiếu nghỉ ở Sầm Sơn và hỏi tôi
đã lần nào đi Sầm Sơn chưa? Tôi trả lời bằng một giọng hờn dỗi, pha chút
mỉa mai:
- Ði Sầm Sơn là phải có đôi,
tôi có đôi đâu mà đi!
Sau đó mấy hôm, một buổi sáng,
tôi đang đạp xe trên đường Phan Ðình Phùng, một chiếc vôn-ga đen lướt
nhẹ qua tôi. Tôi vô tình nhìn vào trong xe. Nhưng xe lướt nhanh quá, tôi chỉ
thoáng thấy người đàn bà ngồi ở ghế sau, tay đeo vòng ngọc tỳ lên
cửa kính, cánh tay nõn nà như tay vũ nữ. Ngồi cạnh tài xế, ghế trước là
một người hói trán, không rõ mặt, chỉ rõ chiếc kính râm và cái gáy u lên
những mỡ.
Từ đấy tôi chỉ còn gặp chị
trong ánh trăng. Mỗi khi trăng tràn vào trong màn, tôi lại tưởng như chị nằm
nghiêng, quay về phía tôi, đùi khép hờ, hai cánh tay vươn ra đón tôi. Tôi
nghe thấy như chị bảo:
- Cậu trẻ con quá!
- Ðến bao giờ chị mới thôi coi
em là trẻ con?
- Thì đã có lần nào cậu là
người lớn đâu!
Tôi có yêu chị không? Chưa bao
giờ tôi hỏi mình như vậy. Và có hỏi cũng khó trả lời. Tôi có yêu chị
không hay tôi chỉ muốn tìm yêu một người như chị? Nhưng nếu tôi đã khẳng
định không ai có thể so với chị, phu nhân tổng thống cũng không bằng, bao
giờ tôi mới tìm được một người như thế? Tuy nhiên tôi vẫn đi tìm trong
ánh trăng, ánh trăng từ chị hắt ra đêm hôm ấy, cái đêm tôi còn làm một
thiếu niên trong trắng, ngây thơ, ánh trăng và mùi phấn rôm làm tôi xao
xuyến, chơi vơi mãi trong đời.
Và chị có cho là tôi yêu chị
không?
Ðêm 27-9-91
Trăng lên
1. Chứng chỉ hết cấp tiểu học.
2. Vợ tổng thống Mác-cốt (Philippines)
|
|
 |