Một
người có một thằng con hai mươi tuổi nhưng lười, không biết làm nghề
ǵ mà ăn, chỉ nhờ vào bố. Một hôm ông thầy tướng coi tướng cho nó bảo:
- Bố anh sống tám mươi tuổi, c̣n
anh cũng sống tới sáu mươi hai tuổi.
Thằng con nghe thấy thế, liền khóc ̣a lên. Thầy tướng lấy làm lạ hỏi:
- Tôi bảo bố con anh đều thọ cả,
cớ sao lại khóc?
Nó trả lời:
- Bố tôi chết trước tôi hai năm,
thế th́ hai năm ấy, ông bảo ai nuôi tôi
mà tôi chẳng khóc.